Bởi, Con Cưng quán triệt rất tốt sứ mệnh “mang đến những sản phẩm tốt nhất cho trẻ em Việt Nam”. Cũng chính sứ mệnh sống còn này, Con Cưng đã đánh giá rất cao mối quan hệ hợp tác chiến lược với Abbott. Đồng hành cùng nhau để tiến xa và bền vững hơn! Cậu bé tự bế 13 Edit: Sakura Chú Chu thấy hình ảnh này thì không nhịn được, khóe môi giật giật. Bùi Tuấn nhanh chóng làm nốt mọi việc, khoác áo cẩn thận rồi mới kéo Bách Hợp ra ngoài. Khi mấy người về đến nhà, chú Chu vừa dừng xe, còn chưa kịp nóiMore Read Chương 5 from the story Con cưng tự bế by ThaPhong (Thừa Phong) with 538 reads. xuyên, không, ngon. "Thật xin lỗi." Bách Hợp chân thành nói, trên mặt có v Truyện Cuồng Phu thuộc thể loại: Truyện Đam Mỹ, Cổ Đại full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Trần Ấn. Con Trai Cưng Lyrics: Ay-yo / Masew, let's turn this shit up / As this goes out to all the "Con Trai Cưng" all the world / Hands up now! / Ai là con trai cưng dơ tay! / Con trai cưng của Tóm tắt bộ truyện mới: Cô nàng Bách Hợp, là nữ chính trong bộ truyện, sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng cô rất hòa đồng và vui vẻ. Rồi trong một 0O50Ha. Xuyên Không Nguồn Edit Mộc 63,684 Hoàn Thành 122157 08/10/2015 Đánh giá 6/10 từ 18 lượt Truyện Con Cưng Tự Bế thuộc thể loại mau xuyên nhanh xuyên, nhân vật chính là Bách Hợp đã chết do gặp tai nạn. Linh hồn cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật xuyên không vào cũng trùng tên là Bách Hợp để thay đổi kết cục bi thảm của nhân vật trong câu một số nhiệm vụ đặc biệt thì cô ấy có thể nhận được một số tính năng đặc biệt như chơi game ấy, ví dụ là biết cách nuôi sâu độc, biết bí kíp võ công tất nhiên là nhân vật cô ấy xuyên vào thì ko biết nên sẽ phải luyện từ đầu… Truyện này rất dài tác giả vẫn chưa viết xong và có nhiều phần là kiếm hiệp, tu tiên…*** Cô bị giá rét làm tỉnh, không biết nơi cô đang chui rúc là chỗ nào, sau lưng là vách tường lạnh buốt, cô cố ép chính mình chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt để mở mắt ra, lại phát hiện mình đang đứng ở một góc đường tối đen, ngay cả đèn đường cũng không có, vô cùng nguy hiểm. Bách Hợp chống tay lên vách tường để đứng lên, quyết định mặc kệ mọi chuyện là thế nào, phải đi khỏi chỗ này rồi lửa tắt đèn, lúc này cô chẳng có võ công gì, dù muốn tiếp thu nội dung câu chuyện cũng phải chờ khi nào đến một nơi an toàn mới được, chân cô đi giày cao gót nhọn, mái tóc rối tung, cô đưa tay lên vuốt, cảm thấy tóc khô cứng, trên người mặc một chiếc áo trắng có thắt lưng, bên dưới là váy cực ngắn, lúc đứng dậy suýt nữa lộ cả quần chữ T, có lẽ do nguyên chủ ngồi xổm ở đây quá lâu nên lúc cô đứng dậy cũng phải nghiêng ngả vài cài, hai chân tê cứng đến nỗi mỗi bước đi giống như giẫm lên đinh vậy. Con cưng bị tự bế – Chương 8 Cv moihongdao Edit Mộc Hai năm nay, mẹ Lâm vô cùng khó chịu với Lâm Bách Hợp. Bà cảm thấy chồng mình nói đúng, tới lúc Bùi Tuấn chơi chán Lâm Bách Hợp rồi, đưa một cô gái khác vào Bùi gia, chỉ cần có thể giữ vững địa vị của Lâm gia là được. Nhưng ít nhất thì bà ta cũng hy vọng con mình có thể chống đỡ thêm hai năm, để Lâm gia có thêm nhiều tiền hơn. Bách Hợp cười lạnh hai tiếng, thấy mẹ Lâm hốt hoảng cầm điện thoại hẹn người đi chơi mạt chược, đôi mắt cô trở nên nghiêm túc. Còn chưa đến lúc tan học thì mẹ Lâm tới, đến chiều cha Lâm cũng đưa một người khác tới. Đó là một cô gái xấp xỉ tuổi cô. Mái tóc đen thẳng buộc sau đầu, nhìn có vẻ trong sáng không tưởng tượng nổi, gò má bầu bĩnh kiểu trẻ con, không giống gương mặt trái xoan của Lâm Bách Hợp. Gò má cô ta ửng hồng khiến cô ta tăng thêm mấy phần xinh đẹp của thiếu nữ, có vẻ nhiều hơn nguyên chủ mấy phần hoạt bát và sức sống thanh xuân. Nói tóm lại là một tiểu mỹ nữ vô cùng xuất chúng, nếu bàn về khí chất thì không bằng Bách Hợp, nhưng trên người cô ta có sức sống của thiếu nữ đang trưởng thành. Tuy Bách Hợp không nhiều tuổi nhưng đã làm nhiều nhiệm vụ, cô luốn khiến người ta cảm thấy trầm tĩnh, không phải ai cũng thích loại khí chất này của cô. Nhưng khí chất của cô gái kia thì ai cũng sinh ra thiện cảm. Thấy cô gái này, trong đầu Bách Hợp chợt hiện ra cái tên Lâm Thiên Ngữ. Theo nội dung câu chuyện, cô đã thấy Lâm Thiên Ngữ cười nói vui vẻ, khỏe mạnh hoạt bát, lại khéo léo khiến người ta yêu thích. Cô ta kéo tay Bùi Tuấn ríu rít nói chuyện. Cuối cùng khi hai người họ đính hôn, chàng trai u ám ấy hình như đã nghiêng tai lắng nghe Lâm Thiên Ngữ nói chuyện khiến Bách Hợp đau lòng. Nguyên chủ không có tâm nguyện gì, có lẽ chính cô ấy cũng không biết mình muốn làm gì, nhưng cảm giác cô ấy để lại rất mãnh liệt. Bách Hợp vươn tay che ngực mình, chân mày cau lại. Khi biết đến Lâm Thiên Ngữ có trên đời này, thật ra Lâm Bách Hợp rất hâm mộ cô ta. Tuy cô ta không thể lộ ra ngoài sáng nhưng cha Lâm lại kỳ vọng mọi thứ lên Lâm Bách Hợp, coi cô ấy như hàng hóa bình thường bán ra ngoài. Còn cô con gái phải giấu trong bóng tối Lâm Thiên Ngữ lại có được toàn bộ yêu thương của ông ta, dường như ngay cả tình cảm đáng lẽ phải dành cho Bách Hợp cũng dồn cả lên Lâm Thiên Ngữ. Có thể nói trừ việc Lâm Thiên Ngữ không có một gia đình hoàn chỉnh ra, những gì cô ta có được còn nhiều hơn các cô gái bình thường. Có cha mẹ đưa cô ta đến trường, có bạn bè chơi đùa cùng cô ta, có rất nhiều thứ mà Lâm Bách Hợp khát vọng nhưng không được. Cô ta có cha mẹ yêu thương, cuối cùng cũng có cả Bùi Tuấn. Cô ta giữ mình trong sạch, sau này hiến thân cho Bùi Tuấn. Cô gái ngốc nghếch Lâm Bách Hợp không có được thời thơ ấu bình thường, cuối cùng ngay cả thân thể cũng bị người ta cướp đi. Đáng tiếc Lâm Thiên Ngữ nói gì với cô ấy cô cũng không biết, mỗi khi cố nhớ lại, trong đầu cô bắt đầu trướng đau. Hình như đó là chuyện vô cùng quan trọng với nguyên chủ nhưng thân thể vẫn tuân theo tiềm thức bảo quản bí mật đó, không để nguyên chủ nghĩ tới. “Lâm Bách Hợp tới kìa.” Cha Lâm đang nói cười với Lâm Thiên Ngữ. Thỉnh thoảng còn vuốt tóc cho cô ta, nhìn đám học sinh ra vào, Lâm Thiên Ngữ duỗi tay chỉ trỏ, cha Lâm mới quay đầu lại nhìn, vừa nhìn đã thấy Lâm Bách Hợp có vẻ không hòa nhập với đám người xung quanh, ông ta vẫy tay với cô “Cha giới thiệu với con, đây là Lâm Thiên Ngữ. Con gọi con bé là Tiểu Ngữ cũng được, nó là em gái con.” Nói xong, cha Lâm thấy con gái chỉ trang điểm nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thở ra nhưng lại có vẻ không bình tĩnh lắm “Dạo gần đây con ở Bùi gia thế nào? Không phải cha đã nói con rồi sao, con gái thì phải ngoan ngoãn. Cả ngày ăn mặc trang điểm không đứng đắn làm gì? Người ta lại tưởng Lâm gia không dạy ra con gái mà ra kỹ nữ.” Nhớ tới kiểu cách trước đây của Lâm Bách Hợp, cha Lâm vô cùng phiền chán và mất mặt “Tôi xin nhờ cô, cô không nghĩ tới mặt mũi mình thì hãy nghĩ tới Bùi gia, nghĩ tới tôi! Không biết đời trước tôi tạo nghiệt gì mà đời này phải tới trả cho cô.” Bách Hợp nghe thấy thế thì bật cười, mỗi khi Lâm Bách Hợp trở về Lâm gia vì muốn có được chút quan tâm của cha mẹ, cha Lâm và mẹ Lâm nói chuyện chẳng khác gì nhau, dường như ghét bỏ cô ấy, coi cô ấy là mối sỉ nhục của Lâm gia, tạo thành tổn thương rất lớn trong lòng Lâm Bách Hợp. Một cô gái mười mấy tuổi thì có thể hiểu được cái gì? Cô ấy chỉ muốn gây chú ý với người nhà mà thôi. Sống tại Bùi gia chẳng dễ chịu gì, trừ một vườn hoa khổng lồ và khu biệt thự, thời thơ ấu của Lâm Bách Hợp chỉ còn lại những người giúp việc xa lạ, Bùi Tuấn yên tĩnh đến mức gần như không tồn tại và Bũi lão thái gia mà cô vừa trông thấy mặt đã khiếp sợ. Lớn lên trong hoàn cảnh ấy, bên cạnh không có cha mẹ, Lâm Bách Hợp vô cùng khát vọng có được người nào yêu thương mình, thậm chí còn khát vọng hơn người bình thường. Nhưng cô ấy chưa từng có được, cô ấy vẫn luôn muốn làm mọi người vui lòng, nhưng lại không biết phải làm thế nào. Trong lòng cô ấy luôn lo lắng, cha Lâm mẹ Lâm chỉ biết mắng mỏ chứ chưa bao giờ dạy cô ấy phải làm thế nào thì mới vừa lòng họ. Sự chống đối duy nhất của cô ấy là cách ăn mặc trang điểm trong hai năm qua. Có điều đấy cũng chỉ là muốn mọi người chú ý nhiều tới mình mà thôi chứ không phải hư hỏng thật sự, vậy mà chẳng ai quan tâm cô ấy đang làm gì, lại chỉ vì bề ngoài của cô ấy như thế mà cho rằng cô ấy đã rơi xuống đáy. Nghe những lời nhục mạ con gái mà một người cha ruột có thể nói ra, Bách Hợp chỉ cảm thấy may mắn là mình không phải nguyên chủ, nếu không lòng cô sẽ khó chịu biết bao nhiêu. “Không biết cha đã từng dạy con cái gì?” Một người đàn ông đưa con gái mình ra khỏi nhà từ nhỏ mà còn không biết ngượng nói tới gia giáo nhà họ Lâm. Từ khi 6 tuổi đến khi 19 tuổi, nguyên chủ rất ít khi sống chung với ông ta, một năm còn chưa thấy mặt được mười lần. Mỗi khi cha Lâm chủ động xuất hiện thì chắc chắn là có việc cần nhờ, một câu thân mật cũng chưa từng nói nhưng lại không biết ngượng nói cô làm Lâm gia mất mặt. Người biết chuyện đương nhiên biết nguyên chủ là Lâm Bách Hợp, không biết thì sợ rằng sẽ tưởng cô là con dâu nuôi từ bé của Bùi gia. Nguyên chủ chưa từng chống đối kiểu đấy, mắt cha Lâm chợt trầm xuống “Cô không cần khua môi múa mép với tôi, đừng có giả vờ trước mặt tôi. Nguyện vọng của cô thành thật rồi đấy, không phải cô vẫn muốn về nhà sao? Cô về đi, có điều trước đấy cô phải ở lại Bùi gia thêm nửa năm, đưa em gái cô vào đó, từ này cùng ăn cùng ở với cô.” Cha Lâm không muốn thương lượng với Lâm Bách Hợp mà lập tức ra mệnh lệnh. Ông ta đã chịu đựng đủ sự tùy tiện của con gái lớn, từ nhỏ đã không biết chia sẻ gánh nặng gia đình, chỉ biết oán trách. Bùi gia đâu phải chỗ có thể dễ dàng thân cận, nếu như không có ông ta mưu đồ giúp cô thì làm sao cô có thể đi vào Bùi gia, hưởng thụ cẩm y ngọc thực? Nhiều người hâm mộ còn không được, đầu cô lại như có bệnh đi từ chối, quả thực không giống con ông chút nào. Cả ngày gây chuyện làm Bùi lão thái gia tức giận đến mức không thèm nhận điện thoại của ông ta, con gái như thế đúng là đã thành phế vật, may mà ông ta còn một đứa con gái nhỏ hiểu chuyện. Chỉ cần đưa Lâm Thiên Ngữ vào Bùi gia, cô con gái này rất nghe lời, bề ngoài cũng không tồi, dù sao cũng tốt hơn cái dáng vẻ chết chóc của Bách Hợp. Chỉ cần con gái nhỏ vào Bùi gia có tác dụng, ông ta cũng không cần phải nghe mấy lời oán trách của Bách Hợp. Đợi tới lúc có người vừa mắt nó, ra vài điều kiện làm ông ta vừa lòng thì sẽ gả đi cho khỏi chướng mắt! Trong lòng cha Lâm suy tính như thế, ông ta vốn tưởng Lâm Bách Hợp đã nói nhiều lần muốn về nhà, không muốn ở lại Bùi gia thì khi mình đề nghị vậy cô sẽ vui mừng như điện, không ngờ Bách Hợp chỉ nhìn ông ta một cái, cười lạnh hai tiếng. “Cô có ý gì? Cha Lâm nhìn biểu cảm của cô, hơi tức giận, duỗi tay túm lấy tay Bách Hợp, nghiêm nghị quát “Cô còn muốn tùy hứng đến lúc nào?” Trên mặt Lâm Thiên Ngữ lộ ra ý cười như có như không, thấy cha Lâm sắp phát hỏa, cô ta nhanh chóng vòng lấy tay ông ta, làm nũng nói “Cha à, chị không cố ý chọc giận cha đâu, cha cứ nghe chị nói xong rồi giận cũng được.” Lúc này cô ta mở miệng khuyên chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu, khiến cha Lâm càng tức hơn, chẳng thèm để ý đây là cổng trường, giơ tay lên muốn đánh Bách Hợp. Lần nhiệm vụ này, ngoại trừ lúc ở trường học, khi ở trong nhà Bùi Tuấn luôn theo sát Bách Hợp, hai người hoàn toàn không có không gian riêng, trừ lúc đi vệ sinh hay tắm rửa. Bùi Tuấn luôn muốn sống chung với Bách Hợp nên cô không có thời gian luyện võ. Cha Lâm tức giận túm lấy tay cô, thậm chí cô cố giãy ra vài lần cũng không được. Vốn dĩ tưởng mình phải chịu một cái tát này, không ngờ một cánh tay đã vươn ra, giữ lấy tay cha Lâm. “Tiểu Hợp, vì sao em còn ở đây?” Trong mắt Bùi Tuấn lộ ra vẻ nghi ngờ và phiền chán. Thời gian anh đến trường học không sớm cũng không muộn. Trường cấp 3 này là trường tư có tiếng nhất, học phí khá đắt. Tuy tiền lương của giáo viên rất cao nhưng không thể phát sinh chuyện kéo dài giờ học, bình thường sáu giờ đã tan học. Thường ngày, khi anh tới thì Bách Hợp đã chờ ở ngoài cổng, nhưng hôm nay đã qua năm phút mà cô còn chưa ra. P/S Nhà này nên đổi họ từ Lâm sang Tiện, bố tiện, mẹ tiện, con em cũng tiện nốt. Lúc mới đọc bộ Bia đỡ đạn, tớ đang nghĩ là vì sao nhân vật trong truyện ko tự trọng sinh làm lại từ đầu mà phải nhờ người khác xuyên vào thực hiện nhiệm vụ. Sau khi đọc nhiều phần truyện nhỏ thì tớ đưa ra được kết luận là ko phải ai trọng sinh cũng có thể xoay chuyển càn khôn. Có những nhiệm vụ mà nếu ko phải là Bách Hợp xuyên vào thì dù nhân vật chính có trọng sinh lại cũng ko thể thay đổi được kết cục. Ví dụ như truyện Con cưng, kể cả Lâm Bách Hợp sống lại thì với tính cách của cô ấy, có biết trước tương lai cũng ko thay đổi được gì, thứ nhất là cô ấy vẫn chịu sự tác động và tổn thương từ cha mẹ mình, mưu mô của cô ấy ko thể so được với con em gái đê tiện, và với tính cách của Lâm Bách Hợp thì chưa chắc đã có được trái tim của Bùi Tuấn. Thế nên kết thúc có khi ko tốt hơn gì so với lúc ban đầu. Bách Hợp không quen để anh ôm, trên người Bùi Tuấn có mùi hương hoa lan tươi mát, vô cùng sạch sẽ, chắc là mùi từ sữa tắm và dầu gội anh quen dùng, khiến tâm trạng người ta trở nên bình tĩnh. Lúc đầu cô còn tưởng mình sẽ không ngủ được, nhưng sau đó lại ngủ say từ lúc nào không biết. Tiếng hít thở đều đặn dần vang lên, Bùi Tuấn vốn không lên tiếng chợt mở mắt ra, có vẻ hiếu kỳ nhìn cô một cái. Trước kia anh nghĩ rằng khi Tiểu Hợp lớn lên thì ôm cô lại thoải mái như vậy. Nếu giống như lời ông nội nói, đối tượng kết hôn là cô thì thật ra anh có thể chịu đựng việc kế hoạch của mình bị rối loạn. Tỉnh lại thì trời đã sáng hẳn, không biết có phải do kinh nghiệm ngày hôm qua không, khi Bách Hợp ăn xong hai bát cháo, Bùi Tuấn nhẫn nại nhìn cô. Cô không hiểu vì sao, Bùi Tuấn lại không định mở miệng, nhưng cuối cùng không nhịn được “Bà Cầm, bà lấy thêm cho Tiểu Hợp một bát nữa đi.” “…” Cô ăn no rồi, định nói với Bùi Tuấn là mình không thể ăn thêm được nữa. Nhưng bà Cầm đang vô cùng vui mừng, không để ý Bách Hợp có thể ăn được hay không, Bùi Tuấn hiếm khi nói với bà một câu, lúc này bà đang reo vui rộn rã bê cái bát không xuống bếp, tự mình lấy bát mới ra. Bách Hợp thở dài, ngày hôm qua là vì tình huống đặc biệt nên cô mới ăn nhiều, bây giờ không thể ăn được nữa. Cô do dự một chút, nhìn ánh mắt mong chờ tha thiết của Bùi Tuấn, đành phải cố ăn một hớp nhỏ. Sau đó Bùi Tuấn chủ động cúi đầu xuống. Dáng vẻ này giống như sủng vật chờ được cho ăn vậy. Bách Hợp chợt hiểu rõ ý của anh, đưa bát cháo tới, quả nhiên Bùi Tuấn để cô dỗ mình ăn, sau đó cầm khăn tự lau miệng. Bùi lão thái gia nhìn quan hệ hai người phát triển rất nhanh, có vẻ nghi ngờ nhìn Bách Hợp. Hai ngày nay Bách Hợp không trang điểm đậm, cũng không mặc váy ngắn như trước, điều này khiến ác cảm của Bùi lão thái gia với cô mất đi rất nhiều, quan trọng hơn là cháu ông thích Bách Hợp, chỉ cần Bùi Tuấn thích thì Bùi lão thái gia đều đồng ý. Hôm nay Bùi Tuấn vẫn đưa cô đi học, không cần cô phải dặn dò, chiều vừa tan học, Bách Hợp đã thấy xe của Bùi Tuấn đỗ ngoài cổng trường. Dường như đã thành thói quen, buổi sáng hai người cùng ăn sáng. Nhất định cuối cùng cô phải ăn hai hớp cháo rồi để chỗ còn lại cho Bùi Tuấn. Ăn thêm một chút hoặc thiếu một chút đều không được. Lúc đi học cũng là anh đưa đi, tan học anh tới đón. Sinh hoạt của Bách Hợp dần dần có quy luật, còn chưa kết hôn nhưng đã như hai vợ chồng già. Đến tháng chạp, Bách Hợp đã dần quen với những ngày như vậy. Nguyên chủ vì bị trầm cảm thành ra suy sụp nên bây giờ mới lên cấp ba. Khối lượng bài vở vô cùng nhiều, theo lý mà nói thì có thế lực của Bùi gia và Lâm gia, cô không cần đến trường mà vào thẳng đại học cũng không vấn đề gì. Có điều tính cách của nguyên chủ rất ngang bưỡng, bởi vì chứng trầm cảm nên thành tích của cô ấy không tốt, nhưng ngày nào cũng luôn cố gắng. Trừ thời gian trang điểm đậm, ăn mặc hở hang để chọc tức Bùi Tuấn và Bùi lão thái gia, cô cũng không kết bạn với những kẻ không đứng đắn. Có thể là vì yếu tố tự nhiên, cho dù cô ấy nỗ lực thì thành tích cũng không tốt hơn. Giữa trưa, sau khi ăn cơm xong, các bạn học khác chia thành tốp năm tốp ba ra ngoài chơi đùa hoặc tán gẫu, Bách Hợp chỉ cầm một quyển sách. Hiện tại trí lực của cô đã đạt tới mức của người bình thường, kết quả học tập tốt hơn Lâm Bách Hợp rất nhiều. Cô định cầm vở ra chép vài từ tiếng Anh, bên ngoài chợt có người gọi “Lâm Bách Hợp, ngoài trường có người tìm.” Tại thế giới mà ai cũng cầm điện thoại trên tay, Bách Hợp không dùng điện thoại di động là chuyện hết sức buồn cười trong mắt bạn cùng lớp. Thành tích của cô khi vào trường không tốt, hơn nữa từng bị lưu ban, trước đây còn ăn mặc trang điểm trông chẳng ra gì. Người Bùi gia sẽ không cho phép cô làm hỏng thanh danh nhà họ, Lâm gia cũng không phép con gái làm nhà mình mất mặt, vậy nên ba năm học chung nhưng không có ai biết thật ra hoàn cảnh của cô cũng không tồi mà chỉ coi cô như con nhà khốn cùng. Bạn học trong lớp nhìn cô trang điểm, ăn mặc hở hang còn đồn cô bị bao nuôi. Người tới gọi cô ra là bảo vệ trường, Bách Hợp nghi ngờ nhíu mày lại, nhét đồ vào ngăn kéo rồi mới đứng dậy đi theo. Cô vừa đi liền có người vung tay múa chân nói xấu, đại ý là sự thay đổi gần đây của Bách Hợp là do cô nản lòng thoái chí sau khi bị người ta vứt bỏ. Ở ngoài cổng trường là người mẹ mà rất lâu rồi cô không gặp, vừa thấy Bách Hợp ra ngoài, mẹ Lâm vốn luôn sống sung sướng nhưng không kiềm chế được, khóc lên “Tiểu Hợp, mẹ nên làm thế nào đây?” Trong quá khứ, Lâm Bách Hợp vô cùng khát vọng tình cảm của cha mẹ, luôn hi vọng có thể thân thiết với mẹ mình. Nhưng mẹ Lâm không cho cô ấy cơ hội, vài năm nay, mỗi lần Lâm Bách Hợp về Lâm gia là lại bị bà ta tỏ thái độ ghét bỏ, nói cô ấy không giữ lấy trái tim Bùi Tuấn khiến cho bà ta khó chịu. Những lời đó đã tạo thành áp lực tâm lý cho Lâm Bách Hợp. Giờ thấy mẹ Lâm, Bách Hợp cũng chẳng có ấn tượng tốt gì, chỉ bình tĩnh quan sát bà ta một lúc lâu. “Cô làm sao thế? Mẹ nói chuyện với cô sao cô lại không để ý?” Mẹ Lâm bị cô nhìn như thế, đầu tiên là có vẻ lúng túng, sau đó cố nén giận, đẩy con gái một cái. Thấy cô mặc một chiếc áo khoác dài bằng len màu xám, tóc dài mềm mại xõa thành hai lọn trước ngực, mái tóc đen không cài thêm cái gì kì dị, mặt không trang điểm đậm, gương mặt trắng muốt trong sáng rất hợp với tuổi của cô. Cô mặc quần bò mài trắng, đi giày đen, trông có vẻ thuận mắt hơn trước nhiều. Nhìn con gái như thế, mẹ Lâm tỏ ra thích thú “Nên như thế này từ lâu rồi, con phải thế này thì cậu Bùi mới thích con. Con không biết là con trước đây làm mẹ lo lắng như thế nào đâu. Rất nhiều người muốn lấy vị trí của con đấy, con phải làm sao để cậu Bùi không thể rời xa con được. Con là con gái, giờ tuổi của cậu ta cũng không nhỏ, con hiểu phải làm thế nào rồi chứ. Nếu không thể nói chuyện được với cậu ta thì dùng hành động, mẹ sẽ dạy con!” Bách Hợp không biết làm sao mẹ Lâm có thể nói ra những lời như vậy. Mắt cô lạnh lẽo, tự nhiên cảm thấy buồn nôn, mím chặt môi không lên tiếng. Mẹ Lâm thấy dáng vẻ này của cô, trong lòng khó chịu, không kìm được nói “Cô nghe tôi nói chưa?” Giọng bà ta tăng cao, nghe có vẻ chua loét “Cô cũng chẳng khác gì cha cô, toàn chọc tức tôi! Cô như thế, cha cô cũng như thế, ông ta dám đem con tiểu tiện nhân kia về nhà, may mà tôi còn có cô ở đây. Chỉ cần Bùi gia chịu giúp tôi thì tiểu tiện nhân Lâm Thiên Ngữ kia muốn mẫu bằng nữ quý cũng đừng có mơ!” mẫu bằng nữ quý mẹ quý nhờ con gái, ý là nếu Lâm Thiên Ngữ có được tiền đồ tươi sáng thì mẹ cô ta cũng được thơm lây Vốn dĩ Lâm gia chỉ là một gia đình giàu có nho nhỏ, nếu không phải sinh được một cô con gái tốt số, được sự nâng đỡ của Bùi gia thì lúc này cũng chỉ ở một tỉnh nhỏ thôi. Bây giờ giàu có nhưng nguồn gốc không thay đổi, cho dù mẹ Lâm ngày thường có vẻ cao quý nhưng lần này mở miệng đã lộ ra bản chất. Có điều Bách Hợp không ngờ bà ta lại nhắc đến Lâm Thiên Ngữ, hơn nữa có vẻ như cha Lâm đã đưa Lâm Thiên Ngữ về nhà, muộn hơn trong nội dung câu chuyện khoảng 3 tháng. May là đời này cô đã tới kịp, nguyên chủ chưa gặp phải tai họa nên Bùi lão thái gia không đuổi cô về nhà, cha Lâm cũng không tìm được cơ hội để đưa con gái nhỏ tới thay cho Bách Hợp, vì thế mà Lâm Thiên Ngữ tới Lâm gia cũng muộn hơn mấy tháng. “Thôi, tôi còn tưởng rằng cô thực sự thay đổi.” Mẹ Lâm mất bình tĩnh vuốt tóc, có vẻ ghét bỏ nhìn con gái “Cô chỉ cần biết tôi mới là mẹ ruột của cô, cách xa Lâm Thiên Ngữ một chút, đừng để nó tới gần cậu Bùi.” Nói xong, mẹ Lâm nhìn chiếc đồng hồ tinh xảo trên tay, cuống quít nói “Được rồi, cô nhớ kỹ những gì tôi nói. Tôi là mẹ cô, cô do tôi sinh ra, lẽ nào tôi lại hại cô chắc? Con tiểu tiện nhân Lâm Thiên Ngữ kia đã muốn vào Bùi gia từ lâu rồi…” Trong ký ức của nguyên chủ, mẹ Lâm chưa từng nói với cô ấy như vậy. Thật ra khi nguyên chủ chết, cô ấy cảm thấy mình vô cùng có lỗi với mẹ Lâm. Bởi sự xuất hiện của Lâm Thiên Ngữ, Lâm Bách Hợp cho rằng mẹ mình cũng khó chịu giống mình, thậm chí còn khổ sở hơn mình. Vì thế nên một đứa con riêng như Lâm Thiên Ngữ lại thay con gái mình vào Bùi gia, mẹ Lâm suốt ngày mắng cô sao không đi chết. Cô gái mẫn cảm này cảm thấy vô cùng tội lỗi, cho là vì mình tùy hứng, không biết điều nên mới mất đi cơ hội vào Bùi gia, thậm chí làm mẹ mình mất đi địa vị trong lòng cha, đủ loại nguyên nhân dần đẩy cô ấy đến cái chết. Nhưng hiện giờ xem ra mẹ Lâm đã biết sự tồn tại của Lâm Thiên Ngữ từ lâu rồi, bà ta thậm chí còn biết Lâm Thiên Ngữ muốn thay thế Bách Hợp vào Bùi gia. Chuyện này khiến Bách Hợp phải suy nghĩ, cô nhìn mẹ Lâm một cái, nheo mắt “Mẹ đã biết về Lâm Thiên Ngữ lâu rồi sao?” Cho tới giờ cha Lâm mẹ Lâm luôn tỏ ra tình cảm rất tốt, nếu không phải mẹ Lâm lỡ miệng thì cái cô gái ngốc nghếch như Lâm Bách Hợp chắc cả đời cũng không biết, thật ra mẹ Lâm chẳng hề để ý nhiều đến sự tồn tại của Lâm Thiên Ngữ như cô ấy tưởng tượng. Cô ấy luôn cho rằng mẹ mình bị tổn thương, vậy nên luôn thông cảm bà ta, yêu thương bà ta, cuối cùng bản thân đầy thương tích còn phải chịu đựng người thân nhất luôn đả kích mình. “Cô đừng quan tâm nhiều như thế làm gì, nhớ kỹ những gì tôi nói là được, tôi và bà Vương đã hẹn rồi, phải đi đây.” Mẹ Lâm biết mình đã lỡ mồm, lúc trước cha Lâm từng dặn dò bà ta, hiện giờ muốn khống chế Lâm Bách Hợp không dễ dàng, cần phải an ủi cô. Tới khi Lâm gia có thể vững chân ở thành phố này thì sẽ tìm người thay thế cô. Hai vợ chồng họ đều là kẻ tham vinh hoa, mẹ Lâm đã biết từ lâu rằng bên ngoài có Lâm Thiên Ngữ. Nhưng hôn nhân của bà và cha Lâm từ nhiều năm trước đã chỉ còn trên danh nghĩa. Cha Lâm thích chơi bời thế nào mẹ Lâm không quan tâm, bà ta chỉ cần mình còn giữ vị trí Lâm phu nhân, có tiền tiêu mãi không hết là được. Danh sách chương truyện Con Cưng Tự Bế Con cưng bị tự bế – Chương 13 Cv moihongdao Edit Mộc Chú Chu thấy hình ảnh này thì không nhịn được, khóe môi giật giật. Bùi Tuấn nhanh chóng làm nốt mọi việc, khoác áo cẩn thận rồi mới kéo Bách Hợp ra ngoài. Khi mấy người về đến nhà, chú Chu vừa dừng xe, còn chưa kịp nói với Bùi lão thái gia những việc xảy ra hồi chiều thì khi vào phòng khách đã thấy Bùi lão thái gia cầm tờ báo, mắt nhìn chòng chọc vào Bùi Tuấn và Bách Hợp. Bên kia của ghế sofa là một cô gái chừng mười bảy, mười tám tuổi, lưng thẳng tắp, hai tay nắm thành quyền đặt trên đùi, vẻ mặt nghiêm túc thành thật, chỉ có đôi mắt bồ câu là không kiềm chế được nhìn về Bùi Tuấn. Cô gái xa lạ có mái tóc dài đen thẳng, vẻ ngoài trong sáng khéo léo nhưng không mất đi sức sống của thiếu nữ. Tuy gương mặt không tính là vô cùng xinh đẹp, có điều khí chất và vẻ ngây thơ hoạt bát lại bù đắp được, khiến cô ta có vẻ vô cùng đáng yêu. Chú Chu không kìm được chú ý quan sát, sau đó mới cung kính xoay người nói với Bùi lão thái gia “Ông chủ.” “Bảo người sắp xếp phòng cho cô ấy.” Bùi lão thái gia hầm hừ nhìn Bùi Tuấn đang không coi ai ra gì, trong lòng vô cùng khó chịu. Tuy ông biết tính cách của cháu mình, nhưng bây giờ thấy anh nhìn Bách Hợp đầy ý cười mà không nhìn ông thì lòng càng chua chát. Bên cạnh ghế sofa là hành lý của Lâm Thiên Ngữ, tuy cô ta có phần kích động nhưng đã cực lực kiềm chế. Gương mặt nõn nà hồng hào, đôi môi cắn chặt, dường như muốn biểu hiện ra tất cả sự khôn khéo của mình. So với tính cách âm u của Lâm Bách Hợp, trên người cô ta không trang điểm, không mặc quần áo hở hang, chỉ có hơi thở thiếu nữ đầy sức sống khiến người ta sinh ra thiện cảm. Nếu là trước đây, có thêm một cô gái tới Bùi gia, bà Cầm sẽ rất vui mừng vì Bùi Tuấn có nhiều lựa chọn. Nhưng hiện giờ Bách Hợp đã thay đổi, quan hệ giữa cô và Bùi Tuấn cũng rất tốt, Bùi lão thái gia lại đưa một người mới tới khiến bà Cầm không hiểu nổi. Bà do dự nhìn Bùi Tuấn, vâng một tiếng rồi đưa hành lý của Lâm Thiên Ngữ lên tầng. Lâm Thiên Ngữ thấy khung cảnh như thế thì đôi mắt có vẻ u oán nhìn Bách Hợp và Bùi Tuấn đang hờ hững với mình, sau đó cười ngọt ngào với bà Cầm “Cảm ơn bác.” Dáng vẻ này của cô ta rất dễ khiến người khác sinh thiện cảm, cười lên vô cùng sáng sủa, khiến người ta thoải mái hơn vẻ buồn bã của Lâm Bách Hợp nhiều. Sắc mặt bà Cầm cũng dễ chịu hơn một chút, vừa định mở miệng nói chuyện thì Bùi Tuấn đã nhìn về phía bà. Ánh mắt anh chuyển từ tay đang xách hành lý của bà Cầm tới mặt bà, rồi lại nhìn Lâm Thiên Ngữ đang ngồi trên sofa. Lúc bà Cầm trở nên căng thẳng thì anh lại quay đầu đi. “…” Cậu xem nửa ngày thì cũng phải nói một câu chứ! Tuy vẫn biết tính cách của Bùi Tuấn nhưng bà Cầm vẫn không nhịn được lo lắng trong lòng, nhẹ nhàng nói với Lâm Thiên Ngữ “Mời cô hai đi theo tôi, trước hết xem phòng của cô ở trên tầng đã.” Lâm Thiên Ngữ dạ một tiếng. Dường như hơi lo lắng vén tóc ra sau tai, dáng vẻ thiếu nữ đáng yêu khiến bà Cầm mỉm cười. Khi Bách Hợp trở về, thấy Lâm Thiên Ngữ thì đã hơi tức giận. Bây giờ lại nghe nói cô ta muốn ở lại, trong lòng làm sao không rõ đây là thủ đoạn của cha Lâm. Có điều cô cũng biết cho dù cha Lâm có ba đầu sáu tay, nhưng nếu không có sự cho phép của Bùi lão thái gia thì dù có nhiều mưu đồ thế nào cũng không thể làm được. Nghĩ thế, cô nhìn Bùi lão thái gia rồi cúi đầu xuống. Cô không thích Lâm Thiên Ngữ, nhưng đây không phải là nhà cô, cô chỉ là người ở nhờ tại Bùi gia, cô có tư cách gì mở miệng đuổi người khác. “Cô là ai?” Vốn tưởng rằng Bùi Tuấn sẽ không chú ý tới ai, không ngờ anh lại để ý tới Lâm Thiên Ngữ, cũng để ý tới việc bà Cầm muốn đưa cô ta lên tầng. Trong mắt Lâm Thiên Ngữ lộ ra ánh sáng, cô ta mím môi, vì bôi lớp son dưỡng môi nên có vẻ vô cùng mềm mại. Cô ta nói khẽ “Anh Tuấn, em là Thiên Ngữ, là em gái của chị Bách Hợp…” Bùi Tuấn không nhìn vào mặt cô ta mà chỉ nhìn những chỗ cô ta đã giẫm lên “Không được lên tầng.” “A Tuấn, không được gây chuyện.” Bùi lão thái gia giật mình, cháu ông từ trước tới nay chưa từng biểu lộ thái độ chán ghét ai hoặc là thích ai, trước đây cũng chỉ tỏ ra đặc biệt với Lâm Bách Hợp, thỉnh thoảng nói chuyện với cô vài câu. Nhưng nếu nói anh đặt Bách Hợp trong lòng thì không phải. Nếu không thì sao trước đây, Lâm Bách Hợp về nhà mẹ đẻ mấy lần nhưng anh không đi cùng? Tính cách của Bùi Tuấn nói dễ nghe thì là do anh đắm chìm trong thế giới của mình, không chịu chú ý tới người khác, nhưng nếu nói khó nghe thì anh đã để tất cả những người không liên quan tới mình ở ngoài thế giới của anh. “Không cho phép lên tầng.” Thái độ của Bùi Tuấn bắt đầu không ổn. Trên tầng là địa phương của anh, anh không thích của mùi của người khác, cũng không thích con đường mình thường đi có người giẫm lên, nhất là người lạ. Anh có vẻ khó chịu, quay đầu nhìn Bách Hợp, không nghĩ ngợi gì mà ôm cô vào lòng. Nhớ tới phương pháp có thể khiến mình nhanh chóng tỉnh táo lại, anh liền ôm lấy cô từ phía sau, tay hai người đan vào nhau. Từ góc độ của đám người Bùi lão thái gia thì giống như Bách Hợp đặt tay ở sau lưng còn Bùi Tuấn thì ôm eo cô. Đầu anh chạm nhẹ lên trán Bách Hợp, vốn dĩ muốn chạm vào môi cô nhưng Bách Hợp đã đoán ra từ trước là anh muốn làm gì nên cúi đầu xuống thấp khiến môi anh chỉ chạm lên giữa trán cô. Lúc này, tay Bùi Tuấn và Bách Hợp đang đan chặt vào nhau, không thể rút ra được. Anh không có cách gì để ngăn Bách Hợp trốn tránh, chỉ ấm ức nhìn cô một cái mà không biết động tác của hai người khiến tất cả mọi người trong phòng kinh ngạc. Trước kia hai người không có vẻ thân thiết, không ngờ mới một khoảng thời gian ngắn mà đã tiến triển đến mức này. Bùi lão thái gia há to miệng, hiếm khi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như thế . Ông không dám tin rằng đây là cháu mình, nếu không phải trong mắt Bùi Tuấn đang lộ ra vẻ phiền chán chứ không phải thân mật thì sợ là ông đã cho rằng cháu mình trở nên bình thường rồi. “Tiểu Hợp, em nói gì đi.” Bùi Tuấn không muốn nói nhiều, anh càng ôm Bách Hợp chặt hơn, muốn cô lên tiếng. Anh biết Bách Hợp hiểu rõ ý mình, trên tầng là phòng của hai người họ, nhà chính của Bùi gia rất rộng nhưng phần lớn là có tác dụng khác. Trên tầng ba cũng có phòng, có điều tầng ba là nơi Bùi Tuấn chơi ghép hình hoặc luyện tập cơ thể, đó là trụ sở bí mật của anh, không ai được tùy tiện vào đấy. Có lúc Lâm Bách Hợp tức giận xông lên tầng, anh sẽ tự mình lấy khăn lau sạch những vết tích cô ấy để lại. Vậy mà hiện giờ Bùi lão thái gia lại muốn để Lâm Thiên Ngữ ở tầng hai. Trong tòa nha chia ra làm hai phía đông nam, ở giữa là một hành lang. Phía đông là chỗ của Bùi lão thái gia, Lâm Thiên Ngữ là một cô gái trẻ, đương nhiên là không thể ở chỗ Bùi lão thái gia. Bùi lão phu nhân đã qua đời nhiều năm, chắc chắn cô ta sẽ ở bên chỗ Bùi Tuấn. Nhưng sao Bùi Tuấn có thể chấp nhận người ngoài xâm nhập địa bàn của mình chứ? Lúc này anh giống như một con sói nhe răng nanh ra, khó chịu trừng mắt với Lâm Thiên Ngữ. “Chị à, chẳng lẽ chị không hoan nghênh em sao?” Lâm Thiên Ngữ nhìn lưng Bùi Tuấn, rất thông minh không cãi nhau với anh. Bùi Tuấn là thái tử của Bùi gia, trước đây cha cũng ba lần bốn lượt dặn cô ta rằng chọc tới ai chứ đừng chọc tới anh. Đừng giống như Lâm Bách Hợp, không hiểu thân phận của mình và Bùi Tuấn nên thích gây chuyện, làm như thế sẽ rơi vào kết cục bị người ta chán ghét như Lâm Bách Hợp. Lâm Thiên Ngữ thông minh lựa chọn nói chuyện với Bách Hợp, nhưng cô ta không ngờ Bách Hợp vừa định mở miệng thì Bùi Tuấn đã che miệng cô lại “Không được nói chuyện với cô ta, chỉ được nói với anh thôi!” Trước kia không phát hiện ra sự ngang ngược của anh, Bách Hợp nhìn anh một cái “Không phải A Tuấn bảo em nói sao?” “Anh bảo em nói để cô ta đi.” Bùi Tuấn nghe lời này thì không nhịn được tức tối. Người là do mình đồng ý mời tới Bùi gia sống, bây giờ lại thấy Bùi Tuấn không nể mặt mình, ánh mắt Bùi lão thái gia lóe lên. Ông hy vọng cháu trai có thể có thêm sức sống, hy vọng anh sẽ giống như người bình thường. Ông không dám mong Bùi Tuấn sẽ hoàn hảo, nhưng nếu chút kích thích có thể khiến anh nói thêm vài câu, tiện thể để anh thấy nhiều con gái hơn thì có lẽ tình trạng của anh sẽ tốt hơn. Cho dù không được như kỳ vọng của ông thì chỉ cần tốt hơn hiện tại là được, thế cũng thỏa lòng thỏa dạ. Bùi lão thái gia càng chắc chắn với quyết định của mình, muốn để Lâm Thiên Ngữ ở lại. Lúc nãy ông đã nói chuyện với Lâm Thiên Ngữ, đó là một cô gái thông minh, có dã tâm. Bùi gia không sợ người có dã tâm, chỉ sợ người vụng về như Lâm Bách Hợp. Lâm Thiên Ngữ ở lại đây không chừng còn thích hợp hơn Lâm Bách Hợp! “A Tuấn, không được thất lễ, cô hai nhà họ Lâm là khách của chúng ta, trước đây ông đã dạy cháu những gì?” Bùi lão thái gia lạnh mặt khiến trách. Ánh mắt Bùi Tuấn ảm đạm, cúi đầu nhìn Bách Hợp, định nói gì đó nhưng Bách Hợp chợt ôm lấy eo anh, chút ấm áp từ thân thể mềm mại của cô truyền tới khiến anh ngẩn người. Bách Hợp chớp mắt với anh, Bùi Tuấn trầm mặc ngồi xuống, gánh nặng trong lòng Bùi lão thái gia liền được thả xuống, vừa lòng cười lên “Mấy cháu đều còn trẻ, chắc chắn có nhiều chuyện để nói với nhau, ông nội về phòng làm việc trước. Tới lúc ăn cơm sẽ quay lại.” P/S Bạn Tuấn dễ thương dã man con ngan, tiểu tam vừa xuất hiện đã bảo vợ đuổi đi rồi Đến bấn loạn vì bạn ấy mất thôi Con cưng bị tự bế – Chương 3 Cv Moihongdao Edit Mộc Vì Bùi lão thái gia đã chướng mắt với những hành động của Lâm Bách Hợp nên khá nhiều người làm trong nhà cũng gió chiều nào theo chiều đó. Hơn nữa phần lớn người hầu trong nhà chính của Bùi gia đều là tâm phúc, bà Cầm đã chứng kiến Bùi Tuấn từ nhỏ tới lớn, bây giờ bất bình thay cho Bùi Tuấn, chán ghét Bách Hợp vì cô đã có lỗi với Bùi Tuấn, điều này Bách Hợp tự hiểu được. Cô không nói gì, tự cởi giày, đổi dép lê, sau đó nói cảm ơn rồi lên tầng. Sau lưng truyền tới tiếng cười khinh thường của bà Cầm, hình như còn nói cô ít tuổi mà không biết xấu hổ, ăn mặc không đứng đắn lại còn lêu lổng. Trở về phòng mình, mở máy sưởi lên xong Bách Hợp mới thở một hơi nhẹ nhõm. Tiết trời lạnh lẽo bên ngoài làm cô không chịu nổi, lau nước mũi, buộc mái tóc dài lên, trong gương lộ ra một khuôn mặt trang điểm rất đậm. Tẩy trang xong, gương mặt cũng không phải là đặc biệt xinh đẹp nhưng vô cùng thanh tú, rất dễ sinh ra thiện cảm. Nhìn mái tóc dài cài đầy trang sức ngọc trai quý giá, chứng tỏ Bùi gia không hề bạc đãi cô. Tuy hai năm nay, vì thái độ của Lâm Bách Hợp với Bùi Tuấn nên người làm trong nhà trở nên lãnh đạm với cô nhưng cũng không cắt xén tiền tiêu của cô. Bách Hợp tắm rửa xong, sấy khô tóc rồi nằm lên giường, vô cùng thoải mái. Đầu cô đau chết đi được, không biết là vì cảm lạnh hay là vì tiếp thu nội dung câu chuyện. Bây giờ đầu óc mơ hồ, đêm khuya cứ nửa mê nửa tỉnh. Tiếng đẩy cửa nhẹ nhàng vang lên, một bóng người gầy gò đứng bên giường nhìn cô rất lâu, sau đó bỏ dép, xốc chăn lên rồi nằm xuống. Đêm tối hơi lạnh, vì nhức đầu nên Bách Hợp không thích không khí ủ dột trong ngôi nhà này, đang nằm trong chăn ấm, đột nhiên chăn bị xốc lên, khí lạnh tràn vào khiến cô run cầm cập, thân thể co lại. Người kia vừa nằm lên giường, theo bản năng, cô nhích lại gần, sau đó liền ôm lấy, chui hẳn vào trong lòng người kia. “Lạnh quá…” Chắc chắn là cô bị cảm lạnh rồi. Người kia ôm cô rất lâu, vừa mới ấm áp một chút thì cả người lại nóng rực lên, không thể chịu nổi. Mồ hôi bắt đầu thấm ra, không lâu sau áo ngủ đã ẩm ướt, nửa tỉnh nửa mê, Bách Hợp không thể tự tìm quần áo thay được nên cởi hẳn áo ngủ ra, chờ cho người mình thấy lạnh lại chui vào lòng người kia. Cả đêm mệt nhọc như thế, sáng sớm hôm sau cô còn cảm thấy nhức đầu. Cô giống như con bạch tuộc, cố sống cố chết ôm một thứ gì đấy vào ngực. Bách Hợp cố mở to mi mắt nặng trịch, nhìn một cái liền thấy bộ ngực trắng như ngọc, cả thân thể mình đang dán trong lòng người kia. Cô kinh hoảng thốt lên “Anh, anh…” Cô nhanh chóng tỉnh táo lại, ngẩng đầu lên liền thấy đôi mắt đen nhánh của Bùi Tuấn đang nhìn chòng chọc vào mặt mình. Tay anh còn đang đặt lên eo cô. Trên người cô chỉ còn mỗi bộ nội y mềm mại, chẳng khác gì đã trần truồng. Bùi Tuấn giống như chẳng quan tâm gì, thấy cô tỉnh dậy thì cũng ngồi dậy. Hẳn là đêm qua Bùi Tuấn đã đến phòng ngủ của cô. Trong Bùi gia, Bách Hợp không được phép khóa cửa phòng. Kể từ khi còn nhỏ Bùi Tuấn đã ngủ không yên, có thể là vì cha mẹ qua đời đã làm ảnh hưởng tồi tệ đến anh, khiến anh thường xuyên gặp ác mộng. Anh là một người rất quy củ, nếu tỉnh lại giữa đêm thì không thể bình tĩnh được, một khi không bình tĩnh được thì sẽ chơi ghép hình, hoặc là tìm một thứ gì đó có thể làm mình bình tĩnh. Anh thường vào phòng ngủ của Lâm Bách Hợp. Kể cả nửa đêm cũng đi vào, đây cũng là một trong những nguyên nhân làm Lâm Bách Hợp khó chịu. Trong mắt người Bùi gia, cô không phải một con người có quyền tự do, dường như cô sống là vì Bùi Tuấn, không có cuộc sống của riêng mình. Trước mặt thái tử Bùi gia, ai sẽ quan tâm suy nghĩ của cô chứ, e là ngay cả cha mẹ cô cũng cho rằng cô rảnh rỗi nên kiếm chuyện. Dường như Bùi Tuấn nguyện ý chọn cô thì đó là vinh hạnh tột bậc, cha mẹ ép buộc, người Bùi gia khinh bỉ, đó chính là nguyên nhân khiến Lâm Bách Hợp uất ức mà chết. Có điều đã hơn ba năm Bùi Tuấn không vào phòng ngủ của cô rồi, không ngờ tối qua anh lại xuất hiện. Bách Hợp nhìn anh im lặng nhặt quần áo lên, có lẽ quần áo của anh đã bị cô cởi ra lúc nửa mê nửa tỉnh. Hơn nữa cúc áo còn bị cô giật đứt mấy cái. Bùi Tuấn cau mày nhìn quần áo, mím môi lại, trong con ngươi đen bóng có vẻ vô cùng khó chịu. Chàng trai này tuy đã hai mươi tuổi nhưng gương mặt vô cùng u ám. Bùi Tuấn có hàng lông mày rậm mà thanh nhã như núi xa. Bùi gia mấy đời đều vô cùng phú quý, lấy người vợ nào cũng coi trọng bề ngoài lẫn xuất thân, vậy nên Bùi Tuấn rất đẹp trai. Đứa trẻ được Bùi gia nuôi lớn luôn có khí chất quý tộc bẩm sinh, nên dù đã biết rõ tâm lý của Bùi Tuấn có vấn đề nhưng Bách Hợp vẫn không kiềm chế được ngắm nhìn anh. Ngón tay anh vẫn vuốt ve chiếc áo ngủ cũ, lông mày càng nhíu càng chặt. Cho dù không nói một lời thì Bách Hợp vẫn cảm nhận được anh vô cùng khó chịu. Trong lòng cô thở dài, hôm qua đúng là cô bị đông lạnh đến hồ đồ rồi. Cô đã biết tính cách của Bùi Tuấn, rất sợ làm anh bực tức, vội vàng cài lại áo ngủ bị cởi cho anh, lấy lòng nói “A Tuấn, xin lỗi anh, hôm qua em ngủ không yên, có thể là vì em bị ốm. A Tuấn đừng tức giận được không?” Cô đứng trước mặt Bùi Tuấn cũng chỉ cao tới vai anh, dáng vẻ nhỏ xinh, trên mặt không trang điểm đậm như mọi khi. Tay của Bùi Tuấn bị cô cầm, nhìn gương mặt trắng ngần của cô, ngây người một lúc lâu, đôi mắt đen láy lộ ra vẻ nghi ngờ “Tiểu Hợp?” “…” Mí mắt Bách Hợp giật lên, chẳng lẽ tối hôm qua anh ta vào trong phòng mình ngủ nhưng bây giờ mới nhận ra mình sao? Có thể là vì Bùi Tuấn hiếu kỳ nên không còn chú ý tới quần áo của mình nữa, chỉ mím chặt môi, có vẻ trẻ con ngang bướng “Tiểu Hợp, em về rồi.” “Em vẫn luôn ở đây.” Bách Hợp vừa nói chuyện vừa cởi bỏ mấy cái cúc áo mà anh vừa cài lại, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào gương mặt điển trai kia, tay lại nhanh chóng cởi áo anh. Nhìn lồng ngực trắng trẻo rắn chắc lộ ra, đúng là người thừa kế Bùi gia văn võ toàn tài. Bùi lão thái gia chỉ có một đứa cháu, sau khi Lâm Bách Hợp kéo anh ra khỏi vực sâu, ông liền dùng lý do sau này phải bảo vệ người khác để dạy anh rất nhiều thứ. Tuy Bùi Tuấn không thích nói chuyện với người khác nhưng người ta nói gì anh đều hiểu rõ, chỉ có điều anh không thích đáp lại. Nhìn anh có vẻ gầy gò nhưng cởi quần áo ra cũng có cơ bắp. Bùi Tuấn không hiểu hành động của Bách Hợp, chỉ nhăn mày lại, để Bách Hợp cởi đồ của mình. Hình như nghĩ tới điều gì đó, anh mím môi bế Bách Hợp lên, nhìn chòng chọc cơ thể không mặc đồ ngủ của cô, hai người lại nằm lên giường “Đi ngủ.” Hành động này của anh sợ là người khác không hiểu có ý gì, nhưng nguyên chủ từ nhỏ tới lớn đã ở cạnh anh, đương nhiên hiểu rõ. Bách Hợp biết anh ta cho rằng mình cởi áo là muốn hai người đi ngủ giống tối qua, bây giờ cũng không dám giải thích nhiều, chỉ cần anh không để ý tới chiếc áo bị xé cúc kia là được. Nếu không cả ngày anh sẽ khó chịu. Hai người mới nằm nửa tiếng thì đám bà Cầm đã hoảng loạn. Tuy Bùi Tuấn tự khép mình, không thích đáp lại người khác nhưng anh luôn sống có quy luật chặt chẽ. Nói mấy giờ rời giường thì chắc chắn sẽ dậy vào đúng giờ đó, ăn những gì trong một bữa cơm, nhiều hay ít, dường như trong đầu anh có một thiết bị vô cùng tinh vi đã đặt sẵn. Nhưng bây giờ quá nửa tiếng rồi mà anh còn chưa dậy, bà Cầm lại không dám vào phòng anh, sợ làm anh tức giận chui lại vào trong vỏ của mình, do dự một chút rồi nhanh chóng sai người đi báo cho Bùi lão thái gia. Khi Bùi lão thái gia vào trong phòng mới biết Bùi Tuấn không hề ở đó. Người Bùi gia tìm khắp trong ngoài, ngay cả camera cũng kiểm tra nhưng không thấy bóng dáng Bùi Tuấn. Nghĩ đến việc đứa cháu này thích nhất là trốn đi mà không nói một tiếng, cứ ngồi ngẩn ngơ cho tới lúc người ta tìm được mình, không ăn không uống cũng không nói chuyện, trong lòng Bùi lão thái gia như bốc lửa, chợt nghĩ đến cô gái Lâm gia chướng mắt kia, quơ tay nói “Đi gọi Lâm Bách Hợp rồi tính!” Bùi Tuấn không thích dùng điện thoại di động, không thích kết bạn với mọi người. Ngay cả với ông nội là Bùi lão thái gia cũng chẳng nói được mấy câu với anh, có khi cả tháng trời chẳng nghe được anh mở miệng. Chỉ riêng Lâm Bách Hợp là đôi lúc có thể nói với anh hai câu, bây giờ không tìm được cháu trai, Bùi gia loạn thành một nồi cháo, thế mà Lâm Bách Hợp còn chưa xuất hiện khiến Bùi lão thái gia rất khó chịu. Nhưng vì cháu mình nên ông đành sai đám bà Cầm lên tầng mở cửa phòng Bách Hợp. Trong phòng, Bùi Tuấn mở mắt chăm chú nhìn Bách Hợp. May mà những nhiệm vụ trước cô từng có kinh nghiệm ở trong không gian kín tu hành 10 vạn năm, lúc này nằm một giờ vẫn có thể bình tĩnh được, không hề hoảng sợ. Cô biết tính cách của Bùi Tuấn nên chú ý đặt tay lên vị trí tối qua mình đặt, không dám cử động, hai người cứ nằm như thế rất lâu. Tới khi nghe tiếng người mở cửa phòng, Bách Hợp mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

con cưng tự bế