Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Diệp Thiếu Dương xông xáo đô thị, đấu với người, cùng quỷ đấu, cùng mị yêu mỹ hồ đấu. Tương tây Thi Vương, bất tử tà thần, điệp
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Diệp Thiếu Dương xông xáo đô thị, đấu với người, cùng quỷ đấu, cùng mị yêu mỹ hồ đấu. Tương tây Thi Vương, bất tử tà thần, điệp tiên hung linh, tứ phương quỷ khấu. Nuôi tiểu quỷ nữ minh tinh, hút máu hoàng gia công chúa, hồ yêu triền thân nữ tổng tài. Mao Sơn Thần Thuật, một đường toàn thu!
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân. [Cập nhật lúc: 21:31 14/10/2022] Chapter mới nhất: Tác giả: Đang Cập Nhật. Số chương: 0. Lượt xem: 60.824. Đánh giá: Truyện Chữ. TruyenVN cập nhật sớm nhất chap mới truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân với bản dịch tiếng Việt chuẩn, nhanh chóng và hình ảnh chất lượng cao.
Truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân của tác giả Thanh Tử - Chương 392: Chương 392: Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ Anh đem tiền chuẩn bị trước, yên tâm số tiền này hắn tuyệt đối không cầm đi được, tôi cam đoan." "Làm giao dịch thôi, nếu số tiền này bị hắn cầm đi, tôi cũng
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Chương 330: Thuật dịch dung Chương trước Chương tiếp Diệp Thiếu Dương liếc mắt xem qua căn phòng, nhàn nhạt cười. Mã Thừa kêu cô gái ra ngoài, đóng cửa lại, đối diện với Diệp Thiếu Dương cười nói," Diệp tiên sinh ngươi cười cái gì?"
[Dịch] Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân thuộc thể loại Linh Dị của tác giả Thanh Tử được cập nhật nhanh nhất hàng ngày. Đọc miễn phí tại Tàng Thư Viện.
ubXk. Số chương 1041 chươngDịch RjnpenhoDiệp Thiếu Dương vốn là một Mao Sơn tróc quỷ nhân, dũng cảm tiến vào đô thị, gặp người đấu người, gặp quỷ đấu quỷ, gặp yêu đấu yêu, gặp hồ đấu hồ...Tương tây Thi vương, Tà Thần bất tử, điệp tiên hung linh, tứ phương quỷ minh tinh nuôi tiểu quỷ, công chúa hoàng thất hút máu, nữ giám đốc là hồ yêu,...Thi triển Mao Sơn thần thuật, đánh lui tất cả,...Nguồn Tàng Thư Viện
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân - Chương 2703 Tìm Kiếm Chân Tướng 2 Nói đến điều này, Diệp Thiếu Dương đúng hắn lên, “Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài” “Đi đâu?” “Tìm trư yêu này” Diệp Thiếu Dương cầm lấy khối thịt trên bàn, nói giỡn với Đằng Vĩnh Thanh, Đằng Vĩnh Thanh bị dọa vội vàng nhảy ra, đuổi theo nói “Làm sao người biết người nọ sống ở đâu?” Diệp Thiếu Dương quay đầu trừng mắt nhìn hắn, “Ta là Hầu gia a, muốn điều tra hành tung một người bình thường, sẽ rất dễ dàng” Trời đã tối, trong thành nhà nhà bắt đầu đốt đèn, Diệp Thiếu Dương đứng ở dưới tường thành, nhìn qua ngã tư đường đối diện Nơi này dù sao cũng là cổ đại, cho dù Nam Kinh là thành phố lớn như vậy, cái gọi là vận nhà thắp đèn, nếu so sánh với mấy trăm năm sau đô thị hiện đại hoá, coi như là cực kỳ im lặng cùng hôn ám Bên cạnh, nhớ tới Đằng Vĩnh Thanh trùng trùng tiếng thở dốc, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn hắn một cái, thấy hắn đứng hẳn lên, hỏi “Cảm giác thế nào?” “Kinh mạch đã thông hơn nhiều, khôi phục sáu bảy phần rồi” Đằng Vĩnh Thanh nói, “Đa tạ ngươi truyền cho ta Đại châu thiên thổ nạp tâm pháp, quả nhiên thần diệu” Đằng Vĩnh Thanh đi đến dưới tàng cây, đúng sóng vai cùng Diệp Thiếu Dương, thấy hắn vẫn ngẩng đầu nhìn bầu trời phương đông, tò mò hỏi hắn đang nhìn cái gì “Hôm nay lại không có ánh trăng” Diệp Thiếu Dương nói, “Đã hai buổi tối không có ánh trăng” “Gần đây trời đầy mây?” “Chỉ mong vậy" Diệp Thiếu Dương trả lời ba phải cho qua, trong lòng cũng càng sinh thêm hoài nghi Đằng Vĩnh Thanh nói “Cũng không biết hiện tại mấy giờ rồi, cổ đại không có đồng hồ, về mặt thời gian thật đúng là không phán đoán được” Hai người chỉ biết chờ đợi Qua đã lâu, trên ngã tư đường đối diện, xa xa vang lên một giọng hát thô kệch, xưởng một đoạn ngắn thô tục, ca ca muội muội, câu được câu mất, tiếp theo, chỗ rẽ đầu đường xuất hiện hai thanh âm, một binh sĩ xách đèn lồng, kế bên là một hán tử, thất tha thất thểu đi tới “Vương Đầu Nhi, ngươi đi đàng hoàng coi nào, ta hết sức lực rồi, cứ đi như vậy sẽ té ngã mất” Binh sĩ xách đèn lồng luôn miệng oán giận “Vương Đầu Nhi” này căn bản không có nghe thấy, còn đang hát ca, đi liềng xiềng, hiển nhiên là uống say rồi Vương Đầu Nhi này là bọn họ người muốn tìm Là trư yêu Binh sĩ xách đèn lồng đỡ Vương Đầu Nhi, đi thẳng vào ngõ nhỏ, Diệp Thiếu Dương cùng Đằng Vĩnh Thanh lập tức theo sau, đi sát chân tường, đụng đến trước mặt Đằng Vĩnh Thanh nhìn Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái, gật gật đầu, cố ý làm bộ mới từ trong ngõ nhỏ đi ra, đến bên cạnh bọn họ nói “Người này không phải Vương Đầu Nhi sao, sao lại thế này lại uống say rồi?” “Là Văn Trung a, còn không phải sao, vừa lúc để cho ta gặp được, giờ ta mệt muốn chết rồi, vừa khéo, Văn Trung người tới đây, cùng ta đưa hắn vào đi” Đằng Vĩnh Thanh biết thời biết thế, đi tới hỗ trợ giúp đỡ Vương Đầu Nhi, binh sĩ kia sờ soạng chìa khóa trên người hắn, thở dài nói “Vương Đầu Nhi cũng rất đáng thương, đã hơn bốn mươi tuổi, ngay cả tức phụ cũng không có, một người ở trong căn nhà rách này, cũng khó trách mỗi ngày đều uống say không còn biết gì” Đằng Vĩnh Thanh nhíu mày nói “Vì sao không cưới vợ?” Người này ngẩn ra, nhìn hắn nói “Đâu phải ngươi không biết, Vương Đầu Nhi từ chiến trường trở về, thời điểm đánh trận, cậu nhỏ bị thương, chỉ có thể tính là một nửa nam nhân, ai đồng ý gả cho kẻ thái giám như hắn a” Được rồi Đằng Vĩnh Thanh nở nụ cười Cách đó không xa, Diệp Thiếu Dương đứng dưới tàng cây cười lạnh Mở cửa phòng ra, hai người cùng nhau đưa hắn vào phòng ngủ, thả lên trên chiếc giường lộn xộn, Vương Đầu Nhi ôm giường nôn ói, hai người nhìn thấy chỉ biết nhíu mày Đằng Vĩnh Thanh nói “Ta đi coi hắn thế nào, ngươi cũng mệt mỏi rồi, người về trước đi” Người nọ chỉ ước được về sớm một chút, khách khí hai câu cùng Đằng Vĩnh Thanh, vội vàng rời đi Đằng Vĩnh Thanh đợi một hồi, đi tới mở cửa ra, ngoắc ngoắc Diệp Thiếu Dương, kêu hắn tiến vào sân Hai người vốn muốn chờ Vương Đầu Nhi này về nhà rồi sẽ nhảy tường đi vào, nhưng đã có cơ hội như vậy, cũng bớt phiền toái “Người canh giữ ở cửa, ta động thủ” Nói xong, Diệp Thiếu Dương đi vào phòng ngủ Vương Đầu Nhi dựa vào thành giường, đang khổ sở rên hừ hừ Diệp Thiếu Dương đi đến bên giường, lật hắn lại, lạnh lùng nói “Ta biết ngươi là ai” Vương Đầu Nhi tựa như không nghe thấy hắn nói cái gì, còn đang hừ hừ “Đừng giả vờ, ta biết ngươi là yêu quái, không phải người” Nói xong, Diệp Thiếu Dương chờ hắn phản ứng, hơn nữa cũng đã chuẩn bị ra tay Vương Đầu Nhi đột nhiên ngồi dậy, Diệp Thiếu Dương vội vàng rút lui về phía sau một bước, đang định động thủ, Vương Đầu Nhi đột nhiên “ộc” một tiếng phun ra Ha! May mắn Diệp Thiếu Dương sớm có chuẩn bị, đã kịp lùi lại, tránh cho ngộ thương, nhíu mày nhìn đại hán trước mặt đang nôn ói không ra thể thống gì “Ta nói cho người biết a, ta đã biết người không phải người, người là trư yêu, ngươi không cần phải giả bộ trước mặt ta, ngươi cũng biết ta là ai” Diệp Thiếu Dương nghiêm mặt nói một hơi, lúc này mới phát hiện Vương Đầu Nhi căn bản không để ý tới mình, nhất thời hơi xấu hổ, lúc này Vương Đầu Nhi nôn xong rồi, nằm chàng hàng trên giường, mắt say lờ đờ mông lung nhìn Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái, đột nhiên nhếch miệng cười Nụ cười này, tựa như có điều không bình thường Diệp Thiếu Dương cẩn thận tránh đi uế vật trên đất, đi tới đầu giường, nhìn Vương Đầu Nhi, Vương Đầu Nhi run rẩy giơ tay ra, bắt lấy cánh tay hắn, Diệp Thiếu Dương do dự một chút, không phản kháng, muốn xem hắn làm gì “Cô nương xinh đẹp quá, hắc hắc hắc” Tay Vương Đầu Nhi đột nhiên tiến đến phía sau hắn, bóp mông hắn Đậu má! Tên lưu manh này, đang mơ giấc mộng xuân Diệp Thiếu Dương đưa tay vuốt ve bàn tay hắn, tay trái niết pháp quyết, dùng sức một chưởng chụp lên ấn đường của hắn "A!" Hết thảm một tiếng Vương Đầu Nhi cũng không say nữa, hai tay ôm đầu, lăn qua lộn lại trên giường, đồng thời phát ra kêu thảm thiết Thân thể hắn, cũng theo đó sinh ra biến hóa, da thịt nứt ra, bộ lông màu đen từ bên dưới mọc ra, đầu biến hóa nhiều nhất cái mũi dài, hai lỗ tai ve vẩy Không đầy nửa phút, một người đã biến thành một con lợn Một con lợn rừng răng dài màu đen, dựa vào giường, mở to đôi mắt màu đỏ, gắt gao trừng mắt với Diệp Thiếu Dương “Ta nói, người bình tĩnh chút” Diệp Thiếu Dương xoa tay nói với hắn, vừa quan sát yêu khí ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, yêu khi thực loãng, cho thấy tu vi của nó rất bình thường, thuộc loại yêu quái bình thường nhất Sao lại như vậy? Diệp Thiếu Dương mặt nhăn mày nhó, loại trình độ tu vi này, lẽ ra, ngay cả thực lực hóa thân thành người cũng không có làm thế nào nó biến thành người được? “Ngao” Lợn rừng rống lên một tiếng, trực tiếp phóng tới phía Diệp Thiếu Dương, khí thể rất hung mãnh Diệp Thiếu Dương lười chơi đùa cùng nó, tay trái niết pháp quyết, chính diện chụp ngay trán nó Chính diện cho nhanh! Phịch một tiếng, bàn tay Diệp Thiếu Dương cùng trán lợn rừng đập vào nhau, bộc phát ra một cô dao động, Diệp Thiếu Dương không chút sứt mẻ, lợn rừng lại bị đánh bay về phía sau, nện ở trên giường, đụng sập chiếc giường bằng ván gỗ, nằm giữa một đống gỗ vụn, thống khổ rên rĩ Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại
Tại huyện Dự Châu, có một sơn thôn hẻo lánh tên là "Diệp gia thôn". Dựa theo tập tục của thôn này, ban đêm, mỗi nhà đều phải ở trước cửa đốt hai xấp tiền giấy, một xấp đồ cúng, một... xấp khác là cho cô hồn dã quỷ qua đường. Tiền giấy là dành cho người nhà để họ thuận lợi ra đi, không gặp khó khăn gì trên đường xuống dưới. Đốt xong tiền giấy, mỗi nhà đều đóng chặt cửa, cài chặt then sớm nghỉ ngơi, những người tin phật tín đạo thì còn cầu khẩn trong nhà, cầu cho đêm nay vượt qua bình an. Đêm khuya, mưa dông nổi lên, đập vào lá cây rào rào xào xạc giống như tiếng cô hồn dã quỷ bộ hành, tiếng gió thổi nức nở như than như khóc, làm cho bầu không khí nơi đây vốn bất thường lại càng quỷ dị hơn. Trên một con đường nhỏ vào thôn, một thân ảnh mơ hồ trong mưa gió như ẩn như hiện đi ra khỏi làng, trực tiếp leo lên phía sau núi, tiến thẳng vào một phần mộ. Phần mộ này là của tổ tiên Diệp gia thôn, chôn người chết của Diệp gia mấy trăm năm qua. Bóng đen đi tới trước một phần mộ không có bia đá, cắm một cây cờ chiêu hồn vào phía đầu, đứng trong gió bắt tay gọi quỷ. Trên mặt đất mới của phần mộ chưa hề có cắm cây cờ chiêu hồn nào, chứng tỏ đây là một phần mộ còn mới. "Nhị tẩu, hôm nay là bảy ngày của tẩu, vừa qua quỷ tiết, ta tới thăm tẩu đây.". Tiếng nói khàn khàn, nghe không quá bốn mươi tuổi. Người đàn ông đứng trước mộ lặng im trong chốc lát rồi cởi một cây dù đỏ từ trên lưng xuống, mở ra đặt trước phần mộ để che gió che mưa, tiếp đó y thận trọng lấy ra ba nén nhang cắm ngập xuống đất bùn. Y không quan tâm đến lầy lội, quỳ xuống dập đầu lạy ba cái, sau đó đứng dậy lấy ra một cái xẻng cong cong, bắt đầu khai quật phần mộ. Phần mộ vốn là đất mới, lại vừa bị thấm nước mưa, đất vô cùng xốp, không quá hai mươi phút đã bị đào một lỗ hổng. Lau đi tầng bùn đất, một quan tài màu đỏ tươi như máu hiện ra, đẹp đẽ ướt bộ quan tài đều sơn một màu đỏ đậm, nước sơn màu đỏ tươi biểu thị là người đột tử chết, oán khí quá nặng, màu đỏ dày đặc, ảnh hưởng lớn đến trấn tà. Không chỉ như vậy, ở trên quan tài còn quấn ba mươi sợi chỉ đỏ, giăng kín khắp nơi giống như một cái lưới, vững vàng bao lấy cả quan tài, tựa hồ sợ người trong quan tài bò ra đàn ông quay qua quan tài cúi đầu, lầm bầm trong miệng "Nhị tẩu, ta tới giúp tẩu.". Y lấy ra một con dao găm, cắt từng sợi từng sợi chỉ đỏ, sau đó dùng côn nạy bảy cây đinh cao bảy tấc trên quan tài, hít sâu một hơi, xốc quan tài lên. Một tử thi mặc áo liệm màu trắng xóa nằm trong quan tài. Dưới ánh sáng nhang đèn yếu ớt, chỉ thấy nữ tử thi sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đục đục ngầu ngầu trợn tròn hệt như cá chết, vẻ mặt dữ tợn đáng sợ, toàn thân tản ra một luồng khí âm lãnh cực độ, tử khí. "Hít..." Người đàn ông hít vào một hơi lãnh khí, may mà y đã có chuẩn bị, khi thấy nét mặt này, bắp chân như nhũn ra, vội vàng quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái trước tử thi, run giọng nói rằng "Nhị tẩu, tẩu chết lúc sinh ở trên giường, một người hai mệnh, đám người kia lại luôn mồm quy củ tổ tông, không để ý nhân luân, tách tẩu và hài tử ra, chia hai nấm mồ. Hôm nay hồn của tẩu quay về, Diệp Đại Bảo ta mạo hiểm đào tẩu và hài nhi lên, trả lại hài nhi cho tẩu..." Nói xong, y lấy từ trong lòng ra một cái bao bố, mở bao, bên trong là thi thể của một đứa trẻ con! Diệp Đại Bảo đem thi thể của đứa trẻ đặt trên thi thể của nữ tử kia, sau đó khom người lui về phía sau, quỳ trên mặt đất, thấp thỏm chờ đợi. Trong phút chốc, bất chợt có tiếng gào khóc thất thanh của một cô gái vang vọng mãnh liệt trong mưa gió. Nữ tử thi "Vút" một cái từ trong quan tài nhảy ra, ngồi xuống, hai tay nắm chặt, mười ngón tay khô héo như nhánh cây, buộc chặt đứa trẻ sau lưng, nhìn Diệp Đại Bảo, trên mặt rộ lên một tràng cười vô cùng quỷ dị. Diệp Đại Bảo hai đầu gối run rẩy quỳ xuống đất, vừa lạy vừa nói "Nhị tẩu, ta đã hoàn thành tâm nguyện của tẩu, sau đó ta sẽ giúp tẩu lấp lại phần mộ, kẻ khác sẽ không nhìn thấy đâu. Cầu xin Nhị tẩu vì sự khổ cực của ta, thỏa mãn tâm nguyện cho ta!". Nói xong, y rút từ dưới chân lên ba nén nhang, tiến đến trước mặt nữ tử thi, hơ khói hương dưới cằm của nữ tử. Tay kia của y cầm một chiếc chậu đồng, đặt dưới mặt của nữ tử thi. Người nữ kia dĩ nhiên đưa cổ về phía trước, vẫn không nhúc nhích, phối hợp với Diệp Đại Bảo. Nữ tử thi nhỏ một giọt chất lỏng vào chậu đồng, mười phút sau, đáy chậu tràn đầy một lớp gì đó. Nữ tử thi nhăn đôi hàng mày, mặt lộ ra thái độ đáng Đại Bảo vội vàng rút nhang đèn và chậu đồng lại, dùng một lớp cao su dày bao bọc kín chậu đồng, cất vào trong lòng, mắt thấy nữ tử thi chậm rãi nằm vào xuống quan tài, tay ôm đứa trẻ, nét mặt hài lòng, trái tim y cũng thả lỏng, thở dài một hơi. "Nhị tẩu, tẩu có hài tử, cúng thất bảy bảy bốn mươi chín ngày tất thành mẫu tử cương thi sát, có thù báo thù. Đại Bảo đóng nắp quan cho tẩu, tẩu hãy tĩnh dưỡng tu luyện cho tốt đi..." Mười phút sau, Diệp Đại Bảo quan sát nấm mồ đã được mình lấp lại, từ bên ngoài nhìn vào không thấy kẽ hở thì lúc này mới xá một cái, xoay người vội vã chạy về thôn. ... Một tháng sau, tại nhà trưởng thôn Diệp gia thôn, Diệp Đại Công. Tháng tám phát hỏa, vào cái năm nóng nhất, nhà người khác đều mở rộng cửa thông gió, dùng quạt máy, chỉ có nhà của Diệp Đại Công lại đóng kín cửa, bên trong đốt ba cái bếp lò. Trên giường, một hài tử khoảng năm, sáu tuổi, trên người quấn chăn bông thật dày, đang bị đông cứng đến nỗi môi tím tái, cả người lạnh run, miệng không nhịn được rên hừ hừ. Diệp Đại Công đứng trong phòng một lúc lâu, mồ hôi đầy người, thở dài bước ra cửa, cố sức lau mồ hôi và nước mắt trên mặt. "Cha, Thiếu Dương nó..." Một thiếu phụ hai mươi mấy tuổi tiến lên phía trước, mở to đôi mắt sưng húp nhìn Diệp Đại Công, cô là con dâu của Diệp Đại Công, cũng chính là mẹ của hài tử trong phòng. "Chờ Tiểu Binh trở lại rồi hẵng nói." Diệp Đại Công bất đắc dĩ lắc đầu, ông làm thầy lang đã vài chục năm, thế mà đối với bệnh tình của cháu trai cũng không có cách nào chữa được, nửa tháng qua, ông cõng tôn tử chạy khắp thị trấn và bệnh viện lớn nhỏ trong tỉnh, trong thành phố, các nơi đều đã đi qua hết, kết quả là không tìm ra được bệnh gì. Diệp Đại Công hoài nghi tôn tử căn bản không có bệnh, mà là nhỡ trêu chọc tà uế nào đó, cho nên có mời một bà cốt ở quê nhà đến làm pháp sự, thấy có vẻ hiệu quả một chút. Vì vậy sáng sớm hôm nay ông đã kêu con trai vào thành phố mời một cao nhân trở về thôn. Đang nói, con trai Diệp Binh của ông đã trở về, dẫn theo một lão giả ăn mặc như đạo sĩ. "Vị này chính là..." "Là đạo trưởng trong thành phố con mời tới, ông nghe qua bệnh tình của Thiếu Dương liền tới đây xem một chút.". "Làm phiền đạo trưởng.". Diệp Đại Công chắp tay hành lễ, sau đó dùng đôi mắt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá người mới tới. Lão đạo này nhìn qua khoảng hơn sáu mươi tuổi, người gầy gò, xấu xí, mày bát tự, mắt tam giác, đạo bào trên người cũ không thể cũ hơn, lưng đeo một túi vải dày, vừa vào nhà thì con ngươi đã xoay tròn nhìn loạn đủ thứ, không có một chút tiên phong đạo cốt. Diệp Đại Công nhăn mày, đầu năm nay bọn bịp bợm giang hồ nhiều lắm, đạo sĩ hòa thượng giả mạo gì cũng có, ông thấy dù sao lão đạo sĩ này cũng không có khả năng, chẳng qua là sắp tuyệt vọng rồi cho nên cái gì cũng muốn thử, đã lỡ mời tới thì cứ thử một lần xem sao, lập tức ông rất khách khí mời lão đạo sĩ ra phía sau phòng tôn tử…
Ý Kiến Bạn Đọc Truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân 110 Đăng nhập để bình luận MT Khởi ĐầuTrương Minh Trung15616106100810 09/10/2022Mao Sơn đang ra phần 3 rồi, đã xuất hiện Dương Cung Tử và Thất Tinh Long Tuyền Kiếm. Main tên khác nhưng 9/10 là Diệp Thiếu Dương. Ae ai cần link ib . 0 MT Khởi ĐầuTrương Minh Trung15616106100810 09/10/2022Mình là Rjnpenho, và mình cũng là người chủ biên luôn nhé . 0 NL Khởi ĐầuNguyễn Ngọc Long16689308501411 20/11/2022Cho mình xin link phần 3 vs bn . 0 Na Khởi ĐầuNam16572137670007 08/07/2022truyện ra hết chưa ad . 0 Th Khởi Đầuthanhtran30122109 28/09/2022Truyện ra full rồi bác . 0 Hi Khởi Đầuhitman_81821005 19/05/2020vậy truyện cuối cùng là sao ta? cứ mơ mơ màng màng như DTD vậy? haiza . 1 Th Khởi Đầuthanhtran30122203 24/03/2021Là DTD đã về lại thế giới mà tất cả mọi người còn sống. Lúc lão Quách chưa sửa cái lỗ trên kiếm ấy. Thế giới đấy ko Còn VCQV nữa . 0 NK Khởi ĐầuLê Như Khởi0104 17/04/2020Mình muốn đọc từ chap 2860 tới kết truyện mình phải nạp bao nhiêu Ạ . 0 DT Khởi ĐầuDuy Tiến1904 08/04/2020Chuyện ra hết chưa hả mọi người . 0 KN Khởi ĐầuKata Nguyễn1703 24/03/2020K bit tác giả bên trung quốc có ổn trong đại dịch corona k nhỉ!??? . 0 KN Khởi ĐầuKata Nguyễn0703 02/03/2020Cho mình hỏi truyện đã kết thúc rồi ạ??? . 0 DN Khởi ĐầuDương Nguyệt0803 02/03/2020full rồi nhé bạn, còn phần ngoại truyện thì phải chờ tác giả thôi . 0 HT Khởi ĐầuHoàng Thảo15887405811105 06/05/2020Nạp xem fuul thì báo nhiêu tiền . 0 LC Khởi ĐầuLoi Cung0001 21/01/2020Từ lúc biết dùng sơn hải ấn xuyên không thấy truyện lan man sao đó . 0 DN Khởi ĐầuDương Nguyệt0801 21/01/2020Do tác giả bị dính lệnh kiểm duyệt bên china nên vậy đó bạn, với lại cũng không hẳn là lan man lắm, do nhiều tình tiết nó còn liên quan đến đoạn sau nữa. . 0 HN Khởi ĐầuHau Nguyen15791885002201 16/01/2020Truyện đã hoàn thành, cân nhắc bán combo đi ad . 0 Hi Khởi Đầuhitman_81821401 15/01/2020tác giả phải để an dưỡng tinh thần một thời gian ăn tết này nọ mới nghĩ tiếp ngoại truyện được... . 0 KN Khởi ĐầuKata Nguyễn0801 15/01/2020Truyện đã có cái kết chưa z mọi người ơi??! . 0 DN Khởi ĐầuDương Nguyệt0801 15/01/2020Có thể có thêm phần ngoại truyện nhưng chờ một thời gian tác giả mới viết nha bạn . 0
Nếu như lúc trước mấy người kia nhìn thấy nữ quỷ chỉ là bị dọa cho sợ hãi thôi thì bây giờ nhìn thấy Thủy thi lại càng kinh hãi hơn, nhất thời ai nấy đều sợ đến ngã ngồi lên thuyền. Diệp Thiếu Dương bước đến trước mặt Thủy thi, rút Dây Câu Hồn ra trực tiếp quật vào cổ nó, khiến cái đầu nó bay ra khỏi cổ, từ vết đứt ở cổ chảy một chất dịch màu xanh biếc. Thân thể của nó cũng tức khắc cứng đờ, bất động, ngã về phía sau, rơi tõm xuống nước. “Lái thuyền về phía tôi dặn, không được ngừng!”. Diệp Thiếu Dương quay đầu lại dặn dò. Cam Tín Văn ngẩn người, căn cứ theo hướng kim la bàn mà lái thuyền. Đột nhiên, hai bên trái phải du thuyền không ngừng lay động, Cam Tín Văn quay đầu lại nhìn, nếu không cầm bánh lái trong tay, tám phần mười ông ta sẽ ngất xỉu tại chỗ. Hai bên mép thuyền có vô vàn cánh tay đang bám vào mép, cật lực bò lên, có vài con còn đang bơi trong mặt nước, chuẩn bị gia nhập đoàn quỷ bò lên thuyền. Trong đó có một con vừa mới chết không bao lâu, thân thể chưa hư thối, vẫn còn một đống thịt nhũn nhão; Có con chỉ còn lại có một bộ xương khô; Mà con kinh dị nhất trong đám đó chính là Một con Thủy thi bị ngâm trong nước một thời gian dài, thân thể rữa nát phân nửa, toàn thân đều có những tảng thịt trắng bệch sắp rớt ra, bên trong giòi bọ chạy tới chạy lui tán loạn, thân thể khẽ động một chút là nhễu dịch màu xanh biếc, đôi lúc nó còn đưa tay nhét những con giòi bọ đang lúc nhúc vào sâu bên trong. Cảnh tượng hết sức kinh khủng và buồn nôn, những người bình thường khó có thể chấp nhận nổi, bốn người bảo vệ sợ đến mức ngồi xổm xuống đất, ôm nhau run lẩy bẩy. Cam Tín Văn cũng sợ đến mức than trời, lẩm bẩm nói “Chúng ta phải làm sao bây giờ?” Diệp Thiếu Dương nói “Ông chỉ cần lái thuyền thôi, cố gắng tách ra khỏi bọn chúng, nếu không tránh được, tôi sẽ giải quyết! Muốn sống thì phải nghe lệnh!”. Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn lướt qua đám thi thể và xương khô đang bò lên thuyền, mấy con này không biết là đã chết bao nhiêu năm, thân thể chìm dưới đáy hồ không được trục vớt, bị quỷ khí trong hồ xâm lấn, trở thành Thủy thi. Có vài thi thể còn chưa hư thối hoàn toàn, tất cả đều là những người chết gần đây tại hồ chứa nước. Mà những Thủy thi này chỉ là cấp thấp, cho dù có một trăm con thì Diệp Thiếu Dương cũng không để vào mắt, chỉ là trên thuyền vẫn còn mấy người bình thường, nếu để cho quá nhiều Thủy thi lên thuyền sẽ có chút phiền phức, vì vậy hắn nhanh chóng dùng Dây Câu Hồn quật hết bọn chúng xuống nước, sau đó bảo lão Quách và Đằng Vĩnh Thanh dùng pháp khí giải quyết hậu quả. Diệp Thiếu Dương để ý pháp khí trong tay Đằng Vĩnh Thanh là một cây Tảo Mộc Côn, Phật gia thích dùng loại binh khí không có mũi nhọn như côn, bất quá công năng vẫn không khác gì Tảo Mộc Kiếm. Đại bộ phận Thủy thi đều bị bọn họ xử lý hết, Cam Tín Văn cũng chậm rãi trấn định lại tinh thần, không có thời gian xem xét mấy thứ này là thứ gì, chỉ nhanh chóng dựa theo yêu cầu của Diệp Thiếu Dương mà lái thuyền vòng qua một con Thủy thi, đi về vị trí đã chỉ định lúc trước. Cuồng phong lập tức nổi lên, những con sóng lớn lại lần nữa trỗi dậy chặn đường thuyền bọn họ, tuy nhiên lần này phạm vi tương đối nhỏ. Cam Tín Văn cũng đã khôi phục sự trấn định như bình thường, bắt đầu biểu diễn kỹ thuật điều khiển thuyền xuất sắc của một thuyền trưởng đầy kinh nghiệm, xuyên qua khe hở của từng đạo sóng lớn, cưỡi gió leo lên đầu sóng. Diệp Thiếu Dương nhìn thấy ông ấy lái thuyền linh hoạt như thế thì bội phục không thôi, nghĩ thầm Chu Tĩnh Như quả nhiên không tìm nhầm người, có Cam Tín Văn lái thuyền, hắn bớt đi không ít phiền phức. Du thuyền rất nhanh đi tới Khảm vị, Diệp Thiếu Dương gọi mấy người bảo vệ rải vôi và hùng hoàng xuống mặt nước. Ngay lập tức, quỷ khí màu đen bị bức lui, một con sóng lớn chuẩn bị nổi lên liền nhanh chóng chìm xuống. Một màn này khiến Đằng Vĩnh Thanh kinh ngạc không ngớt, thắc mắc hỏi “Vì sao không có Kê Huyết Thạch ở Khảm vị mà lại hiệu quả nhanh như vậy?” Diệp Thiếu Dương nói “Càn là trời, Khôn là đất, thiên địa phân âm dương, đây là trận nhãn của trận pháp khống chế âm dương nhị khí xuất nhập, sáu trận nhãn còn lại chỉ là phụ trợ nhị khí tuần hoàn. Một khi nhị vị càn khôn bị phong bế, trận pháp đương nhiên sẽ kích hoạt, cho nên sáu trận nhãn còn lại chỉ là cục, không nên lãng phí Kê Huyết Thạch phong chặn. Chỉ cần rải Phấn Diệt Khí vào nước, tự nhiên sẽ tiêu diệt được quỷ khí, mà đây hết thảy đều là do sát khí đầu nguồn đã bị phong bế, mất đi nguồn bổ sung, vì vậy...” Diệp Thiếu Dương đang nói rất sung thì đột ngột dừng lời, nhún vai, nói “Chính là như vậy.” Đằng Vĩnh Thanh bội phục gật đầu “Đạo gia nghiên cứu trận pháp quả nhiên cao thâm.”. Hắn nhìn thấy tại vị trí du thuyền làm trụ cột, từng đạo quỷ khí màu đen đang dần dần rút lui, nói rằng “Cho nên huynh mới rải Phấn Diệt Khí vào trong nước để dễ dàng bức lui quỷ khí, Hà Cơ cũng không thể tiến nhập thuỷ vực, chỉ cần chúng ta phong bế tất cả các vị trí bát quái còn lại thì có thể khiến nàng không còn đường lui?” “Thông minh, chính là như vậy!” Chờ mặt nước chuyển về màu sắc bình thường, Diệp Thiếu Dương mới bảo Cam Tín Văn tiếp tục lái thuyền đi về hướng Đoái vị. Du thuyền vừa tiến vào phạm vi nước đen, lập tức sóng lớn nổi lên ngập trời, Diệp Thiếu Dương đứng ở đầu thuyền, một tay cầm La Bàn Âm Dương, một tay cầm nỏ bắn cá, tìm kiếm tung tích của Hà Cơ. Du thuyền lập tức rung lắc, Diệp Thiếu Dương làm theo trình tự như lúc trước, đợi đến khi nước trong thuỷ vực được tinh lọc, hắn lại cho thuyền tiếp tục đến Ly vị... Sau khi tiến hành đến vị trí thứ sáu, Hà Cơ rốt cuộc không nhịn được nữa đã lộ diện, trồi lên trên mặt nước, điên cuồng công kích du thuyền, bởi vì thế mạnh của nàng là chiến đấu trong nước nên thực lực rất mạnh, thậm chí dù có Kim Phật và Tỳ Hưu Ấn trấn áp nhưng du thuyền vẫn nảy lên vài lần. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Diệp Thiếu Dương sợ du thuyền sẽ bị phá hủy, vì vậy thương lượng với Cam Tín Văn cảm nhận được bọt nước dưới đáy thuyền, dự đoán trước hành động của Hà Cơ để có biện pháp hóa giải. Diệp Thiếu Dương quát to một tiếng “Nổ máy!” Cam Tín Văn chuyển bánh lái cho du thuyền chạy thẳng như xe ôtô tiến về thuỷ vực phía trước, một cơn sóng lớn lại đột ngột dâng lên, trong đó mơ hồ có thể thấy thân ảnh của Hà Cơ đang kích động linh lực để lật ngã đỉnh thuyền. Diệp Thiếu Dương nhanh chóng kéo nỏ bắn Hà Cơ, tên vừa rời nỏ, Đằng Vĩnh Thanh đã vung tay ném mấy viên gì đó như hột đào về phía người nàng. Kim quang lập tức sáng rực một vùng, đánh Hà Cơ bay ra ngoài. [ truyen cua tui . net ] Sau đó, mũi tên của Diệp Thiếu Dương vốn đang nhắm ngay giữa ngực đột nhiên bị chệch hướng, xuyên qua bả vai phải của Hà Cơ, khiến một luồng máu đen từ bả vai nàng phun ra. Diệp Thiếu Dương lập tức kéo mạnh dây thừng cột mũi tên, đồng thời kéo Hà Cơ về phía mình. “A...” Hà Cơ kêu lên một tiếng, thân thể run rẩy, nàng giơ tay bóc một miếng thịt trên bả vai phải xuống. Diệp Thiếu Dương kéo tên về, nhìn thấy miếng thịt, lập tức quẳng xuống nước. Trên mặt nước liền nổi lên một vũng máu đen, phát sinh mùi tanh hôi khó ngửi.
mao sơn tróc quỷ nhân dịch chuẩn